Class 8B - We are Family
Chào mừng bạn đến với diễn đàn Chia sẻ kiến thức. Chỉ có thành viên của diễn đàn mới có thể được hưởng toàn bộ quyền lợi của diễn đàn. Chúc các bạn có những phút giây giải trí thật lành mạnh tại diễn đàn Chia sẻ kiến thức!!!
Vui lòng ĐĂNG NHẬP để xem tiếp. Hoặc ĐĂNG KÝ tài khoản mới để cùng tham gia thảo luận với các thành viên của diễn đàn

Class 8B - We are Family

.:_:. Chào mừng tất cả các bạn đến với diễn đàn của lớp 8B, Trường THCS Lê Quý Đôn, Thành phố Lào Cai, Tỉnh Lào Cai .:_:.
 
IndexIndex  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
Angel
 
palaris
 
Clarken
 
mimidangyeu_lc
 
♥[N]♥[I]♥[J]♥[I]♥
 
♥þë♥|<ëØ♥Mµ†♥
 
Gliscor
 
petuan_kute_99
 
Haru hime
 
bokigirl
 
Latest topics
» 123
by Angel Mon May 18, 2015 8:58 pm

» chuyên toán 8
by ducvip123o Thu Dec 04, 2014 8:00 pm

» đề cương ôn tập công nghệ học kì I
by ducvip123o Thu Dec 04, 2014 7:41 pm

» » Tất cả thành viên
by missluxy Fri Nov 07, 2014 8:14 pm

» Test
by Angel Sat Oct 25, 2014 1:10 am

Đồng hồ
Keywords
giua cuối kiến người biểu thiếu nhật thuyet trong quat huong Tháng nghi nước chứng viết thực nhan quốc sông luan truong Lịch chiec minh trung
missluxy : » Tất cả thành viên
gửi vào lúc Fri Nov 07, 2014 8:14 pm ...
: chúc buổi tối vui vẻ nhà moiuj người > Mình là người mới mong được giúp đỡ.Cười nhăn răng
miuxik10x : » Tất cả thành viên
gửi vào lúc Mon Sep 30, 2013 8:23 pm ...
: Chúc mọi người học gỏi thông mink zà gặp 1 ngày tốt lành ! hÌ. Mikf là nguờ mới mog mọi ngừi chíu cố. ^^Angel : » Tất cả thành viên
gửi vào lúc Sat Jun 22, 2013 4:00 pm ...
: Điễn đàn đã có phiên bản dành riêng cho điện thoại có đầy đủ các tính năng: đăng nhập, gửi bài,...Angel : » Tất cả thành viên
gửi vào lúc Thu Jun 20, 2013 10:17 am ...
: Ngày mới tốt lành nhé...!!!Angel : » Tất cả những người Cha
gửi vào lúc Wed Jun 19, 2013 5:29 pm ...
: Happy Father's Day 16/6
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Đăng kí nhận tin

Nhập địa chỉ Email của bạn vào ô trống ở dưới rồi nhấn "Subscribe". Sau đó vào Email để xác nhận thông tin nhé!

Lượt xem
home page uniques

Share | 
 

 [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Angel
Danh hiệuV.I.P Lam

V.I.P Lam


Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land
Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land

Bài gửiTiêu đề: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Thu Sep 13, 2012 8:38 pm

Loading
BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 1 - VĂN TỰ SỰ

(Làm tại lớp)


Đề 2: Người ấy (bạn, thầy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi

Tài Sản của Angel
.
Tài sản:






Chào mừng Khách viếng thăm
Đã đến với
Diễn đàn "Chia sẻ kiến thức"
Về Đầu Trang Go down
http://study.forumvi.com
Angel
Danh hiệuV.I.P Lam

V.I.P Lam


Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land
Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Thu Sep 13, 2012 8:40 pm

Loading
Bạn sẽ chỉ thật sự yêu quý ai khi người đó sống mãi trong lòng bạn. Tôi cũng vậy, tôi rất yêu quý ông ngoại tôi - vì thế mà những hình ảnh to lớn vĩ đại về ông vẫn luôn gắn chặt trong trái tim tôi.
Cho tới bây giờ, tôi cũng không còn nhớ rõ được về vẻ ngoài của ông. Tôi chỉ nhớ rằng ông tôi rất cao, vì cứ mỗi lần ông dắt tôi đi chơi thì tôi lại thấy cái bóng khổng lồ của ông đổ dài trên mặt đường. Ông tôi có một đôi bàn tay rất to và đầy chai với vô vàn những đường gân sần sùi chạy dọc chạy ngang. Không hiểu sao hồi đó tôi rất thích chơi"chi chi chành chành" với ông; có lẽ là tại vì bàn tay to lớn ấy của ông chẳng bao giờ bắt được ngón tay tí hon của tôi. Tôi lấy làm tự hào lắm! Và tôi cũng nhớ khuôn mặt hiền từ của ông mỗi khi ông cười; lúc ấy trên vầng trán cao cao và dưới khóe mắt ông tôi lại hiện ra những nếp da nhăn nheo; tưởng chừng như cả dòng thời gian cuộn vào trong những nếp gấp ấy... Những hình ảnh về ông in vào tâm trí tôi lúc đó - tâm trí của một đứa trẻ mới năm tuổi- dù chỉ nhẹ nhàng mờ ảo như những làn sương nhưng không bao giờ tôi có thể quên được!
Ông ngoại rất chiều tôi - đó là một lí do rất có lí để tôi rất yêu quý ông. Ông thường hay kể chuyện cho tôi nghe. Khác với bà tôi - bà lúc nào cũng kể chuyện cổ tích, thì ông tôi toàn kể những câu chuyện có thật, ông đã được nhìn, được nghe, được chứng kiến. Đó là những chiếc máy bay dội bom như trút nước tàn phá biết bao nhiêu ruộng vườn, nhà cửa; những đoàn quân đội lá xanh trên đầu rầm rập hành quân hay những con đường làng xơ xác, vắng vẻ mà ông đã từng hành quân qua... Lúc ấy tôi chưa hiểu thế nào là tình đoàn kết, tình đồng chí bên trong những câu chuyện của ông, thế nhưng tôi luôn chăm chú lắng nghe. Khi tôi bắt đầu biết đọc, cứ mỗi buổi sáng thức dậy tôi lại thấy một quyển truyện nhỏ đặt ở đầu giường. Tôi nhảy cẫng lên vì sung sướng, la hét ầm ĩ và hỏi ông thì ông bào:
- Có một ông bụt hiện ra bảo ông là ai ngoan thì thưởng cho quyển truyện này!
- Cháu hả ông, cháu ngoan hả ông?... -Mắt tôi long lanh.
Và ông lại cười hà hà, xoa xoa đầu tôi...
Có lần bố mẹ tôi đi vắng, để tôi ở nhà một mình với ông bà. Buổi sáng ngủ dậy không thấy ông, tôi liền chạy ra cổng chờ ông về. Từ bên kia đường, ông tôi mỉm cười và vẫy tôi. Thế là tôi chẳng để ý xe cộ gì cả, chạy ào ra ngoài đường. Bỗng một tiếng "kít" ở ngay sát tôi! Không phải ô tô, không phải xe máy, chỉ là một người đi xe đạp; mà tôi cũng chỉ bị ngã trầy da. Ấy thế mà tôi đã òa lên khóc nức nở, mà lại còn không chịu đứng dậy nữa chứ! Mắt tôi đang nhòe đi vì nước, thì bỗng có một bàn tay thô thô, ráp ráp quẹt nước trên má tôi, xốc nách tôi vào nhà. Tự nhiên tôi cảm thấy chẳng còn đau đớn gì nữa cả; tôi nín thinh. Bàn tay của ông ngoại sao mà rộng lớn và ấm áp đến thế! Tôi thấy ông thật giống như người khổng lồ tốt bụng trong các câu chuyện của bà vậy. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi tôi ở bên ông!
Thời gian đến và đi cũng thật nhanh. Rồi cho tới một ngày, thần chết đã tới và mang đi của bà tôi người chồng, của bố mẹ và các bác tôi người cha, và của tôi người ông - người mà tôi tin tưởng và yêu quý nhất. Lúc ấy tôi không biết thế nào là cái chết, tôi chỉ thấy người ta đặt ông tôi nằm vào một cái hòm đậy kín. Tôi ngạc nhiên lắm khi thấy tất cả mọi người đều khóc lóc và đều tỏ ra rất đau đớn. Tôi đã không hề khóc được một giọt nước mắt nào cho tới khi chiếc xe chở quan tìa của ông tôi lăn bánh. Tôi còn nhỏ nên chỉ được ngồi ở xe khách. Bấy giờ tự nhiên tôi mới cảm thấy một cái gì đó thiếu vắng; không phải vì tôi nhận ra ông tôi đã mất mf chỉ đơn giản là tôi không được ngồi trên chiếc xe ấy, không được nhìn thấy ông tôi! Tôi đưa tay ra khoảng không để với lấy chiếc xe. Nhưng bàn tay của tôi vô vọng và nhòe đi giữa không trung. Tôi không biết rằng kể từ giờ phút ây, tooi không bào giờ còn được gặp ông, không bao giờ còn được chơi trò "chi chi chành chành" với ông nữa!! Những ngày sau đó, tôi thấy trên bàn thờ nhà tôi đặt tấm ảnh của ông. Ông đang mỉm cười, những nếp nhăn hiện lên trên vầng trấn và khóe mắt của ông. Mỗi lần đi qua chỗ ấy, tôi đều cười lại và chào ông rõ to, tôi còn vẫy tay với ông nữa; mặc dù chẳng bao giờ ông vẫy tay chào lại tôi!
Nhiều năm qua đi. Rồi bất chợt trong một khoảng thời gian nào đó, một giờ, một phút, một giây - không, chỉ một khoảnh khắc ngẳn ngủi tôi chợt nhận ra thế nào là mất đi một người thân yêu. Lúc đó tôi mười tuổi. Và tôi đã khóc, đã khóc thật nhiều bởi tôi nhớ tới ông tôi, nhớ bàn tay với những đường gân sần sùi chạy dọc chạy ngang, nhớ cái bóng khổng lồ của ông đổ dài trên mặt đường. Tôi cảm thấy ân hận vì tôi - đứa cháu mà ông yêu quý nhất không thể hiểu rằng ông đã ra đi, vì lúc ấy sao mà tôi khờ dại và ngốc nghếch thế,sao tôi không ngoan hơn, không chăm sóc ông tốt hơn, biết đâu.... Ông tôi đã mất. Đó là sự thật. Tôi phải dũng cảm nhìn vào sự thật ấy. Giờ đây tôi đã hiểu rằng mình phải sống tốt hơn, phải chăm sóc bà ngoại của tôi thật tốt. Bởi vì tôi hiểu rằng, ở một nơi nào đó trên kia, một nơi rất xa và rất xa, ông luôn bảo vệ và che chở cho tôi; ông sẽ mãi là người khổng lồ tốt bụng của tôi!
Tôi đã lớn. Và có thể sau này khi tôi lớn hơn nứa, tôi sẽ yêu quý ông và hiều ông nhiều hơn. Tôi sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh cho tất cả những ai bị bệnh tim như ông tôi. "Ông ơi!"
Tài Sản của Angel
.
Tài sản:






Chào mừng Khách viếng thăm
Đã đến với
Diễn đàn "Chia sẻ kiến thức"
Về Đầu Trang Go down
http://study.forumvi.com
Angel
Danh hiệuV.I.P Lam

V.I.P Lam


Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land
Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Thu Sep 13, 2012 8:40 pm

Loading
Tuổi thơ mỗi người gắn liền với những ngày tháng thật êm đềm. Tuổi thơ tôi cũng vậy, nhưng sao mà mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại rung động và xót xa vô cùng. Phải chăng... điều đó đã vô tình khơi đậy trong tôi những cả xúc yêu thương mãnh liệt, da diết về người. Đó không ai khác ngoài nội.

Nội sinh ra và lớn lên khi đất nước còn trong chiến tranh lửa đạn. Do đó như bao người cùng cảnh ngộ, nội hoàn toàn "mù chữ". Đã bao lần, nội nhìn từng dòng chữ, từng con số với một sự thơ dại, nội coi đó như một phép màu của sự sống và khát khao được cầm bút viết chúng, được đọc, được đánh vần. Thế rồi điều bà thốt ra lại đi ngược lại những gì tôi kể: "Bà già cả rồi, giờ chẳng làm chẳng học được gì nữa đâu, chỉ mong sao cháu bà được học hành đến nơi đến chốn. Gía như bà có thêm sức khoẻ để được chứng kiến cảnh cô cháu bé bỏng hôm nào được đi học nhỉ?..." Một ước muốn cỏn con như thế, vậy mà bà cũng không có được!

Lên năm tuổi, bà tôi qua đời. Đó quả là một mất mát lớn lao, không gì bù đắp nổi. Bà đi để lại trong tôi bao xúc cảm không nói được thành lời. Để rồi hôm nay, những xúc cảm đó như những ngọn sóng đang trào dâng mạnh mẽ trong lòng.

Nội là người đàn bà phúc hậu. Nội trở nên thật đặc biệt trong tôi với vai trò là người kể chuyện cổ tích đêm đêm. Tôi nhớ bà kể rất nhiều chuyện cổ tích. Hình như bà có cả một kho tàng chuyện cổ tích, bà lấy đâu ra nhiều chuyện thú vị và kì diệu đến thế nhỉ??? Cũng giống như chú bé A-li-ô-sa, tuổi thơ của tôi đã được sưởi ấm bằng thứ câu chuyện cổ tích ấy. Tôi lớn lên nhờ chuyện cổ tích, nhờ cả bà. Bà là người đàn bà tài giỏi, đảm đang. Bà thông thạo mọi chuyện trong nhà ngoài xóm. Bà thành thạo trong mọi viêc: việc nội trợ,... đến việc coi sóc tôi. Bà làm tất cả chỉ với đôi bàn tay chai sạn. Hình ảnh của bà đôi khi cứ hiện về trong kí ức tôi, trong những giấc mơ như là một bà tiên.

Nhớ rất rõ những hôm có chợ đêm, hai bà cháu đi bộ ra đó chơi. Khung cảnh hiện lên rực rỡ màu sắc ánh đèn, chợ thật đông vui với đầy đủ các thứ hàng hoá... và thêm cả trò chơi đu quay "sở trường". " Pằng! Pằng! Pằng!" Bà vẫy tay đưa mắt dõi theo." Bay lên nào! Hạ xuống thôi!... Bùm bùm chéo!..." Tôi thích thú vô cùng. Đêm về ngã vào vòng tay bà nghe bà ru và kể chuyện cổ tích. Giọng kể êm ái và đầy ngọt ngào đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

... Mới đó mà đã hơn chục năm trôi. Chục năm đã đi qua nhưng " bà ơi, bà à ! Những kỉ niệm về bà trong kí ức cháu vẫn còn nguyên vẹn. Dù cho bà không còn hiện diện trên cõi đời này nữa nhưng trái tim cháu, bà còn sống mãi". Người bà trong linh hồn của một đứa trẻ như tôi cũng cũng giống như thần tiên trong chuyện cổ tích. Mãi mãi còn đó không phai mờ." Bà ơi, cháu sẽ ngoan ngoãn và cố gắng học hành chăm chỉ như lời bà đã từng dạy bảo, bà nhé."

Cháu gái bé bỏng của bà
Tài Sản của Angel
.
Tài sản:






Chào mừng Khách viếng thăm
Đã đến với
Diễn đàn "Chia sẻ kiến thức"
Về Đầu Trang Go down
http://study.forumvi.com
Angel
Danh hiệuV.I.P Lam

V.I.P Lam


Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land
Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Thu Sep 13, 2012 8:43 pm

Loading
"Bồng trên tay khi tôi mới chào đời
Hôn lên môi những ngón tay bé xíu
Yêu tôi nhiều nên cha không sợ mệt
Bồng bế tôi suốt từ sáng đến chiều!
Rồi tháng năm đưa tôi lên sáu tuổi
Biết đến trường và biết sợ thầy cô..."

Và như thế, thấm thoát gần mười hai năm tôi cắp sách đến trường, đối với tôi thì cái ngày đầu tiên đi học đã xa thật rồi, cái cảm giác gặp thầy cô không còn như trước nữa... Mà bây giờ trong lòng tôi vẫn mãi in một bóng hình của một người thầy, người cha đã tần tảo suốt đời dìu dắt tôi nên người. Tôi rất hạnh phúc và may mắn khi có ba làm giáo viên, mặc dù cái nghề này không làm tôi sung sướng như các bạn có ba làm giám đốc, ông chủ... Nhưng nó lại là nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề, đôi lúc tôi thầm kiêu hãnh về điều đó! Ba tôi là một người thầy đã gắn bó rất lâu trong ngôi trường này, nơi đã bao lớp người trưởng thành từ đây. Nhưng dù họ ở bất cứ phương trời nào thì trong tâm trí của mỗi người vẫn mãi mãi một hình dáng người thầy năm xưa, người đã từng ngày mở ra kho tàng kiến thức đã xây dựng biết bao công trình thành đạt cho họ như bây giờ. Một người thầy không vì đồng lương trong cái thời bao cấp bóp nghẹt cuộc sống, mà lại quên đi vai trò làm thầy của mình - không vì cái bụng đói cồn cào khi đứng trên bục giảng mà lại nhăn nhó với mấy đứa con - bữa ăn thanh đạm của thầy đơn thuần chỉ là bo bo, khoai mì hay sướng hơn một ít là mấy lạng thịt heo, mấy lon gạo vào dịp Tết. Trong lúc đó, những thầy cô khác vì hoàn cảnh nên đã bỏ nghề tìm kế mưu sinh khác, cho cuộc sống đỡ phần vất vả, còn thầy thì không, dù cho có khó khăn, nghèo khổ thì thầy vẫn theo nghề, vì đàn con thương yêu cho đến nay đã hơn ba mươi năm trôi qua...!

Gần nửa đời người, mà tâm huyết của thầy dành cho chúng con chưa ngày nào vơi đi. Hằng ngày thầy vẫn đến lớp dù nắng hay mưa cũng không ngăn được bước chân thầy đến với đàn con. Mỗi lúc được ngồi trong lớp nghe thầy giảng bài, tôi ngỡ như mình đang chìm đắm trong một cái thế giới thu nhỏ chứa đựng muôn vàn kiến thức, những dòng chữ trong sách như muốn nhún nhảy theo bài giảng của thầy, có một sức hút kì lạ làm cho bọn tôi trở nên thích thú hơn trong bài mới. Bên cạnh đó thì những lúc thầy ân cần đến chỉ bảo cho từng đứa con nhỏ thì chao ôi! Thầy trở thành người cha lúc nào không biết, ấm áp làm sao! Vì tương lai của bọn tôi nên thầy chẳng thèm để ý đến những hạt bụi phấn vô ý bám trên tóc và áo thầy hay những giọt mồ hôi trĩu nặng rơi xuống trang sách từ trán thầy, lắm lem trên vai áo. Ôi...! Những lúc ấy tôi mới thấy thương thầy làm sao, người đang vun bón cho từng mầm xanh lớn lên từng ngày.

Mỗi khi ở nhà, thì thầy là ba của tôi, người ba luôn thương yêu con cái, không vì mệt mỏi, mà ba lại càng vui vẻ khi thấy tôi cũng từng ngày lớn khôn, có đầy đủ như con người ta... Đối với ba, tôi là tài sản vô giá trên đời này. ba vẫn có thói quen thức dậy thật sớm, để soạn giáo án cho ngày hôm sau trong khi tôi vẫn còn ngủ say trong chiếc chăn ấm áp, chú gà trống vẩn còn im lìm trong giấc ngủ ở cái tổ ấm cúng. Tôi vẫn nhớ như in những lúc mình nghịch ngợm, quậy phá làm cho ba bực mình nhưng ba vẫn không dùng đòn roi để đánh tôi, mà ba vẫn rất dịu dàng dạy bảo tôi bằng những lời từ một người thầy đối với cô học trò lém lĩnh. Ba vẫn dạy cho tôi những đạo lí làm người trước khi làm một điều gì đó. Phải biết lấy lòng nhân đạo đạo làm gốc, thương yêu bạn bè và giúp đỡ những người xung quanh mình... Đó cũng chính là đạo lí mà ba đã làm suốt cả đời người cho sự nghiệp. Mai đây, tôi cũng sẽ tiếp tục tâm huyết của ba, tôi sẽ trở thành cô giáo để ươm mầm sống cho đời sau. Dù cho con đường tôi đặt chân đến có vất vả đầy chông gai dù cho tôi có phải ngã nhiều lần, té thật đau, nhưng tôi biết bên cạnh tôi, trong trái tim tôi vẫn có một người thầy, người cha luôn mòn mỏi dõi theo từng bước tôi đi, luôn động viên mỗi khi tôi ngã, luôn là nguồn ánh sáng vô tận rọi bước chân tôi đi đến tương lai tươi sáng, mặc dù nơi đó không có ba cầm tay tôi, mỗi khi tôi sợ - nhưng trong trái tim tôi vẫn lời động viên của ba năm xưa như là động lực thôi thúc tôi mãi mãi.


"Cõi lòng con mong manh
Có cha luôn che chở
Cha là người nâng đỡ
Nâng con bước vào đời"


Tôi viết bài văn này không phải thầy là ba của tôi, mà ba là người thầy vĩ đại nhất trong lòng tôi, trong tất cả mọi người. Tôi cũng chẳng mong gì, vì nó để đạt giải mà tôi chỉ ước muốn được một lần đọc to nó trước mọi người, và người đặc biệt nhất của tôi là "thầy", để mọi người thấy được tấm lòng của một cô con gái hay nhỏng nhẻo, nghịch ngợm đối với ba, của một cô học trò hay quậy phá đối với thầy và đạy cũng chính là món quà quý giá nhất, ý nghĩa nhất mà tôi muốn dâng lên thầy trong Ngày Nhà Giáo Việt Nam, người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp "trồng người".
Tài Sản của Angel
.
Tài sản:






Chào mừng Khách viếng thăm
Đã đến với
Diễn đàn "Chia sẻ kiến thức"
Về Đầu Trang Go down
http://study.forumvi.com
Angel
Danh hiệuV.I.P Lam

V.I.P Lam


Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land
Trường : THCS Lê Quý Đôn
Posts : 2691
Points : 55468
Thanked : 54
Ngày tham gia : 13/08/2011
Tuổi : 17
Đến từ : Love Land

Bài gửiTiêu đề: Re: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Thu Sep 13, 2012 8:44 pm

Loading
Sống trong một cuộc sống yên bình và hạnh phúc, tôi thật tự hào để kể cho các bạn nghe một câu chuyện " cổ tích đương thời". Câu chuyện kể về 1 con người vĩ đại. Người ấy như bà tiên cho tôi ấm no, như vầng trăng soi sáng con đường tôi đi, như người thầy dạy tôi tri thức. Các bạn biết đó là ai không? Mẹ tôi đấy! Người sống mãi trong lòng tôi! Mẹ yêu!

Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Trán mẹ có nếp nhăn, da mẹ có chấm đồi mồi. Nhưng trong lòng tôi, mẹ còn trẻ, trẻ lắm. Mái tóc mẹ đen tuyền, mượt mà phủ lên đôi vai. Qua năm tháng, vai mẹ đã gầy. Cũng bởi chính đôi vai ấy đã gánh vác hàng ngàn việc lo cho gia đình tôi.Sâu thẳm trong đôi mắt hiền từ, phúc hậu kia là tình thương yêu, là trìu mến mẹ dành cho chúng tôi. Trên đôi môi của mẹ dường như luôn nở 1 nụ cười âu yếm, thúc dục tôi fai cố gắng học tập. Giờ đây, bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ đã xuất hiên vết chai sạn. Vết chai sạn như ẩn chứa hai chữ " thương con". Vì thương tôi, mong cho tôi có 1 cuộc sống tốt đẹp mà mẹ fai làm lụng vất vả, ko kể tàn fai nhan sắc... Ôi! tôi thầm cảm ơn mẹ nhiều lắm. Tình thương mẹ dành cho tôi ấm áp như 1 dòng sông bồi đắp những bến bờ xa vắng, như nước mắt chảy trong nguồn, như suối xanh cuốn bao bụi mờ.

Khi vừa mói lọt lòng, mẹ cũng là ng` trao cho tôi dòng sữa ngọt lành. Dòng sữa ấy trong tôi giờ đây vẫn mãi lắng đọng; như chất keo hàn gắn tình cãm giữa mẹ và tôi. Để rồi một ngày, tôi sẽ mãi ko quên nó. Tôi vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình gắn liền với mẹ. Một tuổi thơ yên bình, nhiều niềm vui và kỉ niệm, cũng có những giọt nước mắt. Nhớ lắm cái ngày đầu chập chững tập đi. Mỗi lần ngã, tôi lại đc mẹ ôm vào lòng. Như 1 chú chim non tập bay, mẹ đã khích lệ tôi:" Con yêu của mẹ giỏi lắm!". Rồi những mùa hè nắng nôi bên chiếc võng đong đưa. Mẹ đã ru tôi. Câu hát thuở nào sao mà trầm ấm, ngọt ngào đến thế. Quê hương thân yêu của tôi đẹp lên rất nhiều qua tiếng hất của mẹ. Rồi cho đến khi tôi học lớp 1, mẹ vẫn luôn sát cánh bên tôi. Mẹ đã chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ.... Mẹ mong cho tôi học tốt, đạt đc điểm cao. Vậy là qua nhiều năm, tôi đạt đc nhìu thành tích tốt trong học tập. " Cảm ơn mẹ!". Tôi dường như chỉ biết nói vậy mà thôi. Mẹ đã dạy tôi làm nhiều việc trong gia đình. Rửa đc chén, quét đc nhà, nấu dc cơm... là những thành quả mà tôi học đc ở mẹ. Trong gia đình, mẹ tôi là 1 ng` vợ đảm đang, là 1 ng` mẹ hiền và là 1 " kho tàng sống" quý báu. Nếu các bạn đc thưởng thức nh~ món ăn do mẹ tôi nấu thì chắc chắn bạn fai thốt lên cái cảm giác tuyệt vời. Đối với tôi, nh~ món ăn ấy ko chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chan chứa tình cảm sâu nặng mà mẹ dành cho tôi, cho nh~ ng` thân yêu. Nhớ làm sao những lời mẹ dạy về lòng yêu thương ng`" sống trên đời sống, cần có 1 tấm lòng". Nhờ vào lời dạy dỗ mà đôi khi tôi đã làm đc nh~ việc có ích....

Ngồi 1 mình bên khung cửa sổ, nhìn nh~ khóm xương rồng mẹ trồg. tôi lại nhớ.. nhớ lắm lời mẹ nói": Mẹ mong cho con khỏe mạnh, cứng cáp, ko 1 loài sâu bọ nào có thể đụng đến cây xương rồng ấy"............

Câu chuyện cổ tích đương thời của tôi quả là có ý nghĩa fai ko các bạn? Mẹ tôi đúng là bà tiên, là vầng thái dương, là kho tàng sống. Tôi biết ơn mẹ nhiều lắm. Tôi sẽ cố gắng học tập tốt, làm dc nh~ việc có ích để ko fu lòng cha mẹ.

" Riêng mặt trời chỉ có 1 mà thôi
và mẹ tôi chỉ có 1 trên đời"
Tài Sản của Angel
.
Tài sản:






Chào mừng Khách viếng thăm
Đã đến với
Diễn đàn "Chia sẻ kiến thức"
Về Đầu Trang Go down
http://study.forumvi.com
Sponsored content
Danh hiệu



Bài gửiTiêu đề: Re: [Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi   Today at 7:29 pm

Loading
Tài Sản của Sponsored content
Về Đầu Trang Go down
 

[Bài TLV số 1] Người ấy (bạn, thấy, người thân,...) sống mãi trong lòng tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» GTA IV (PC) DVDrip

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Class 8B - We are Family :: Góc học tập :: Ngữ văn-